Người Hà Nội không đến từ Hà Nội

“Nhắc đến cái tên Nguyễn Quý Đức, đôi khi người ta băn khoăn tự hỏi nên gọi ông là anh, là chú, hay là bác. Người đàn ông ấy toát ra một chất riêng khó định hình, vừa sâu thăm thẳm, vừa rộn rã, nhiệt thành – không tuổi tác. Là một nhà văn, nhà báo, một dịch giả, nhà kiến trúc, thiết kế không gian… thành công đáng thán phục trong mỗi vai trò khó có thể khiến người ta tìm được một lời khen xứng đáng dành cho ông, ta chỉ có thể nghĩ, Quý Đức là người đàn ông của cái đẹp. Ông cảm cái đẹp phong phú đến từ mọi điều trong cuộc sống, hài hoà nó trong bản thân mình và thổi mỹ cảm cá nhân ấy vào linh hồn của mọi tác phẩm ông tạo ra, mọi trang phục ông lựa chọn khoác lên mình.

Nguyễn Quý Đức là một người Đà Lạt, nhưng nếu nhìn vào phong thái trầm mặc, đĩnh đạc, cuốn hút, phảng phất nét ưu tư của ông, nhiều người Hà Nội rất có thể sẽ nhầm rằng ông là một “đồng hương”. Và tựa như cũng bởi tìm thấy cái tĩnh tại, thư thái nơi mảnh đất kinh kỳ, mà sau nhiều năm bôn ba, nơi ông chọn để dừng chân chính là Hà Nội…”

(Minh Quang trên Robb Report tháng 9/2015)

Bình luận